Học và điểm
Học nhiều chưa chắc điểm cao,
người ta không học có sao đâu nào!
Nhưng đây lại cứ lao đao,
hối lòng nhanh vội học nào còn thi.
Điểm cao thể hiện cái uy,
mình đây điểm thấp ngờ nghi chữ đời.
Phải chăng điểm số đùa chơi,
học hoài chẳng thấy lên đời điểm “ngon”.
Mà sao họ cứ cười giòn,
- ta đây không học điểm còn cao hơn.
Ôi ơi! Điểm thật chơn vơn,
bất công có đó như cơn vô tình.
Rồi mình nghĩ lại với mình,
mang danh đi học – nhiệt tình học đi.
Còn mai cái chuyện đi thi,
Dù cao hay thấp có chi mà sầu.
Họ cao chưa chắc hiểu sâu,
mình đây điểm kém nhưng đâu phải tồi.
Tôi ơi cứ học đi tôi,
chớ nên mang tiếng học tồi điểm cao.
Vậy là đủ!
Thích ơi là chuyện bình thường
Thương ôi lắm kẻ đơn phương chẳng hề
Yêu là bao những say mê
Nhớ thì cảm giác nghĩ về người ta
Vậy đó đã đủ mặn mà
Vì mình có thật họ là có hay
Miễn sao ta giữ bóng ngày
Kệ cho năm tháng vút bay từng giờ
Chữ tình có vọng không sờ
Thì đời mới có giấc mơ an lòng
Chẳng cần thiên hạ cảm thông
Đây ta đã có tấm lòng ái em
8h30 ngày 21 tháng 3 năm 2011

![[IMG]](http://s263.photobucket.com/albums/ii158/mrcui/smile/k127.gif)
VÈ CON GÁI...................
Nghe vẻ nghe ve
Nghe vè con gái
Suốt ngày lải nhải
Liên khúc tình yêu
Để rồi chiều chiều
Tụ năm,tụ bảy
Anh này hết xảy
Anh kia dễ thương
Nghe vẻ nghe ve
Tiếp vè con gái
Tự nhận xinh gái
Suốt ngày Phấn son
Lưỡi thì bon bon
Cái mồm ko nghỉ
Những cô xấu xí
Vẫn nhận là xinh
Người to chình ình
Vẫn cho…Eo đẹp
Người mà dẹp lép
Lại bảo Giữ eo
Bảo đi vớt bèo
Thì kêu đau cổ
Bảo đi nhổ cỏ
Thì bảo đau tay
Đi chơi suốt ngày
Làm gì biết mệt !
Óc thì đặc sệt
Vẫn nhận thông minh
Qua 5 mối tình
Vẫn cho là ít
Người như quả mít
Quà vặt ko tha
Quen ngồi la cà
Hàng này quán nọ
Ăn nhiều to sọ
Được ích gì đâu
Nói lắm đau đầu
Ko thèm nói nữa !!!
Thơ vui về con gái con trai
Ngẫm cũng có mấy cái đúng
Con gái bây giờ sao khác xưa
Tóc dài, tóc ngắn, tóc lưa thưa
Nhuộm vàng nhuộm đỏ xanh đủ thứ
Khiến ta lắm lúc tưởng đàn lừa
Con trai bây giờ thật khó ưa
Tán dai tán dở ngứa tai lừa
Tóc đầu dựng đứng như bờm ngựa
Quanh năm không tắm bốc mùi chua.
Con gái bây giờ ôi chu chua
Ú ù nung núc như quả cà
Vậy mà em nói còn bé lắm
Cầu Bống muốn xập lúc em qua
Con trai bây giờ như ông già
Lụm khà lụm khụm giống cò ma
Vậy mà sắn áo khoe gân cốt
Ai ngờ tối ngày nốt “******”
Con gái bây giờ thích gì hả
Kim cương nhà ngói với đô la
Xe hơi trăm kiểu đều ham hết
Anh nào nghèo túng đá văng xa!
Con trai bây giờ thích la cà
Đầu đường xó chợ đến sân ga
Về quê tìm ghệ nhí hầu hạ
Ai ngờ gặp phải thứ quá cha!
Con gái bây giờ dữ chết cha
Hoạn thư nữ tặc đều thua xa
Thằng nào lộn xộn “nam hơn nữ”
Mấy cô đả đảo biết tay bà
Con trai bây giờ hoc thói ngoa
Thúc sinh tào tháo đều thua xa
Cô nào vô phúc nghe mật ngọt
Kể như tiêu tán cả đời hoa
Con gái bây giờ thiệt lo xa
Ai tới coi mắt rỉ tai bà
Kỹ sư, bác sĩ coi tạm được
Anh nào không phải con mời ra
Con trai bây giờ siêng thiệt nha
Học thì không muốn, muốn làm cha!
Ra đường lâng láo tìm gái đẹp
Chê ỏng chê eo nên ở già
Con gái bây giờ sao rồi a
Tóc cắt ba bảy nhận không ra
Bông tai bông mũi tùm lum cả
Đôi khi nhìn lộn tưởng “phe ta”
Con trai bi giờ “lại cái” nha
Bông tai 3 lỗ, lưỡi đeo tà
Một ngày xịt 2, 3 chai keo tóc
Áo quần diêm dúa rõ giống …”BÀ”
Cảm ơn Trời Phật phận gái ta
Vừa xinh vừa duyên dáng ngọc ngà
Cái thứ con trai tham nhiều vợ
Ngàn năm không đụng được chân BÀ
Ngồi đây than thở cái phận ta
Thời vàng son cũ thiệt đã qua
Thôi thì cứ lấy năm bảy vợ
Nếu may cũng hạp được một bà …
Nếu bài toán tình anh, em chưa hiểu,
Đã vội vàng biện luận thế thôi sao?
Khi anh yêu chẳng bởi tham số nào
Giả thiết đó muôn đời không thay đổi!
Càng phân tích, tim anh càng nhức nhối!
Em nỡ nào trị tuyệt đối tình anh?…
Anh yêu em bằng định lý chân thành
Và tình anh đã tiến về vô cực!
Nếu em xét tình anh trên số thực
Anh sẽ dùng số phức để chứng minh!
Tình yêu đó sẽ như… bất phương trình
Anh vững tin, xin em đừng giới hạn!
Hai con tim chúng mình không đồng dạng,
Hay vì em đã tối giản tình anh?
Dù hy vọng là ẩn số mong manh,
Thì hệ quả tình anh… không hối hận
Đời tổng hợp bởi muôn vàn “mặt phẳng’
Mà tình yêu là “quỹ tích không gian”
Kiếp nhân sinh : những “hàm số tuần hoàn”
Quanh quẩn chỉ một “đường lượng giác”
Anh không muốn cuộc đời toàn “không số”
Sống kiếp tròn công thức cộng, nhân, chia
“Cạnh góc” thì thôi, phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là “đường biểu diễn”
Đâu mới là “nghiệm số” của đời trai
Anh muốn bên em “tận cực” thiên tài
Để đo “bán kính” của trần gian, vũ trụ
Nếu dòng đời toàn là “thông số”
Bài toán tình thành “vô nghiệm” em ơi
Tình đầu luôn là “tam thức bậc hai”
Đâu có thể ngồi yên “xét dấu”
Hai chúng ta phải là kẻ “chứng minh”
Đừng bao giờ đảo vế một “phương trình”
Tìm “hàm đạo” ngồi yên suy nghĩ kỹ
Sẽ thấy hiện dần “hệ số góc” tình yêu
Đừng bao giờ “định hướng” một hai chiều
Vì tình ái có muôn ngàn “hệ luận”
Lượng cuộc đời bằng ánh sáng “lập phương”
“Trung tuyến” đây hãy kẻ lấy một đường
Trong “mặt phẳng tương giao” hai khoé mắt
Em chịu khó kẻ thêm “đường thẳng góc”
Để tim anh mãi mãi “phụ kề” em
Môi nở hoa , ôi “công thức” trung thành
Mặc thế sự ở “vòng tròn ngoại tiếp”
Anh sung sướng đón nhận “đường tiếp diễn”
Của đời ta, một “hằng điểm điều hoà”
Đó chính là “đáp số” của tình ta